Hình ảnh hoạt động

Liên kết website


Trang nhất » Tin Tức » Tổ văn

TÌM HIỂU VỀ CÁC TÁC GIẢ CỦA PHONG TRÀO THƠ MỚI NĂM 1932-1935

Lưu Trọng Lư – gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới

Thơ Mới là thơ ca phản ánh cái tôi cá nhân của con người nghệ sĩ với tất cả các cung bậc phong phú đa dạng của nó thông qua hình thức nghệ thuật có nhiều đổi mới, cách tân, nhằm phát huy cá tính sáng tạo độc đáo của mỗi người nghệ sĩ.
Lưu Trọng Lư được kể vào lớp chiến sĩ xung kích trên mặt trận khấu chiến và bút chiến. Bài khấu chiến đầu tiên của Lưu Trọng Lư là bài Thơ thách họa các cụ đồ.
                        Đôi lời nhắn nhủ bạn làng nho
                        Thơ thẩn, thẩn thơ khéo thẩn thờ
                        Con cóc Nghệ Huỳnh đuôi cọc lóc
                        Nàng thơ Âm hiếu mũ thò lò
 Lưu Trọng Lư là người diễn thuyết hăng hái nhất bênh vực cho thơ mới và là người có công khai sinh ra thơ mới. Ý tưởng mới mẻ của Lưu Trọng Lư được bộc lộ qua bài diễn thuyết tại Học - hội Quy Nhơn (16-2-1934).
...Các cụ chỉ trích cứ cái bóng trăng vàng dội trên mặt nước, chúng ta lại chỉ thích cái ánh mặt trời buổi sáng lấp lánh, vui vẻ ở trên đầu ngọn tre xanh. Các cụ ưa màu đỏ chót, chúng ta lại ưa màu xanh nhạt. Một dòng máu chảy làm cho các cụ rùng mình, còn chúng ta chỉ một chiếc quan tài phất giấy đỏ lửng thửng đi đươi ánh mặt trời ban trưa lại làm cho ta rởn óc. Các cụ bâng khuâng vì tiếng trùng kêu đêm, chúng ta lại nao nao vì tiếng gà gáy đúng ngọ. Nhìn một cô gái xin xắn ngây thơ, các cụ  cho là điều tội lỗi, chúng ta cho là mát mẻ, như đứng trước một cánh đồng xanh ngắt ...
Đối với chúng ta thì tình cảm có thiên hình vạn trạng, cái tình say đắm, cái tình thoảng qua, cái tình thân thiết, cái tình ảo mộng, cái tình ngây thơ, cái tình già giặn, cái tình trong giây phút, cái tình nghìn thu...” Trên diễn đàn diễn thuyết, thay mặt lớp người trẻ, Lưu Trọng Lư dám nhìn thẳng vào thế hệ lớp người thơ cũ cằn cỗi và hét lên: “Chúng tôi là lớp trẻ, là lớp người đang sống, chúng tôi có quyền sống và sống cho chúng tôi. Hỡi già nua, chết chóc, đừng bắt chúng tôi phải phụng sự cái thế giới ma quái của các người!”
Đến tháng 8 năm 1936, Tin văn số 23 đăng bài Thái Phỉ phỏng vấn Lưu Trọng Lư về Thơ mới. Trong phần trả lời  nhà thơ lo lắng nhiệt thành cho sự triền miên trong “cõi chết”, không còn lấy một chút sinh khí của thi ca. Với những lí lé sắc bén, Lưu Trọng Lư đã vạch rõ thơ cũ rất giả tạo, chật hẹp, gò bó, chẳng thơ chút nào, rằng dưới các bút hiệu mĩ miều “rặt những câu trần ngôn, sáo ngữ, đúc đi luyện lại từ xưa đến nay, không thêm, không bớt không sứt mẻ, các tay thơ kia chỉ chuyên một mặt từ chương âm vận, lựa chữ cho kêu, tìm điển cho lạ, đem cái áo văn chương hoa hoè sặc sỡ mà mặc cho những cái tình cảm yếu đuối, những cái tư tưởng tầm thường...”.  Nhà thơ cũng không muốn thơ đổi mới một cách tuỳ tiện: “Tôi vẫn chủ trương thơ giải phóng chứ không hề tán thành thơ tự do với nững cái như văn xuôi mà người ta thường thấy trong thơ mới ngày nay, vì tôi ưa sự khuôn phép, nhưng là cái khuôn phép rộng rãi...”. (Một giờ với ông Lưu Trọng Lư, Tin văn số 23; 8-1936). Rõ ràng là Lưu Trọng Lư muốn cho thơ mới có một tiêu chuẩn về cái hay, cái đẹp, nên dù yêu say mê, dù nặng lòng với thơ mới, ông vẫn đánh giá thấp những bài thơ mới thiếu nghệ thuật.
Khi cổ vũ đổi mới thơ ca, Lưu Trọng Lư có một quan niệm rất rõ ràng: “Hình thức của thơ phải mới, mới luôn, cho hợp với tâm hồn của ta, tâm hồn phiền phức của ta trong khi tiếp xúc với hoàn cảnh mới, lại càng thêm phiền phức” (Bức thư thứ nhất gửi lên Khê thượng cho Tản Đà - Tiểu thuyết thứ bảy -  số 29 - tháng 12 năm 1934)
Lưu Trọng Lư góp phần chiến thắng cho phong trào thơ mới chủ yếu  không phải là những bài báo, những bài diễn thuyết đầy nhiệt tình mà chính bằng những bài thơ mới Lưu Trọng Lư viết từ năm 1932-1933. Bài thơ Đường đờiVắng khách thơ là những  bài thơ mới của Lưu Trọng Lư xuất hiện sau bài Tình già của Phan Khôi.
Chẳng những là một chiến sĩ tiên phong hăng say trong việc bảo vệ nền thơ mới, Lưu Trọng Lư còn có một nhân sinh quan bén nhạy, cảm nhận trước tiên mọi trạng thái biến chuyển từng giai đoạn. Ông là một gương mặt tiêu biểu cho phong trào Thơ mới. Trong tâm trạng chung của một lớp thanh niên tiểu tư sản thất vọng trước thời cuộc, tìm đến con đường văn chương nghệ thuật, Lưu Trọng Lư đã đến với thơ bằng tất cả tâm hồn sầu mộng của mình. Trong những bài thơ của Lưu Trọng Lư viết, thế giới ngoại cảnh hết sức mờ nhạt, mà tất cả hình ảnh, âm thanh của cuộc đời chuyển dịch vào thế giới mơ mộng của một tâm hồn đa tình và sầu mộng.
Trong sự gần gũi tiếng nói chung của các nhà thơ mới lớp đầu như Thế Lữ, Huy Thông, Nguyễn Nhược Pháp, Lưu Trọng Lư có một tâm hồn sầu mộng và đa tình, một sự nhạy cảm tinh tế về nhạc điệu, tạo được một điệu tâm hồn riêng, một tiếng đàn riêng có sự thu hút quần chúng rộng rãi.
          Lưu Trọng Lư đã bước vào làng thơ mới như một chiến sĩ tiên phong với cái tôi của chính mình - một cái tôi đang say sưa thoát li và mộng tưởng:
                                      “  Nàng còn vương lại chút hương xa
                                         Ta lòng ta tặng mấy vần thơ
                                         Thơ ta cũng giống tình ta vậy
                                         Mộng, mộng mà thôi ! Mộng hão hờ”
                                                                                  (Hôm qua)
Dù có ẩn mình sau chữ “ta” hoặc tự xưng “tôi”, Lưu Trọng Lư vẫn là người có công lao đóng góp đầu tiên cho Thơ mới, với những bài thơ rất mới của ông. Chúng ta thấy ngay từ bức thư gửi Phan Khôi, Lưu Trọng Lư đã viết kèm 4 bài thơ mới về tình yêu, với lời thơ giản dị, tự nhiên, trong sáng. Trong những ngày đầu, thơ mới chưa có hình thù rõ rệt, còn lủng củng, thậm chí còn nôm na, vụng về quá đỗi thì Lưu Trọng Lư đã có những vần thơ đáng yêu.
Thơ Lưu Trọng Lư là một lối thơ quen thuộc của dân tộc, một chút của thơ Đường. Lưu Trọng Lư đến với thơ bằng cả tâm hồn sầu mộng của mình. Trong thơ Lưu Trọng Lư, mọi hình ảnh, mọi âm thanh của cuộc sống đều được đưa vào thế giới  thơ mộng. Chỉ một làn nắng mới, một tiếng chim hót cũng đưa thi sĩ trở về dĩ vãng, thế giới của kỉ niệm  buồn thương. Lưu Trọng Lư rất nhạy cảm với những rung động mơ hồ của thiên nhiên, của nội tâm. Từ tiếng thổn thức của trăng mờ đến con nai vàng ngơ ngác trong rừng thu cũng đem lại một cảm giác buồn man mác trong thơ ông, hay đôi mắt buồn của người đẹp bên cửa sổ: “Đôi mắt em buồn, nhìn thôi mà chẳng nói”. Tất cả đều chập chờn như trong mơ và bàng bạc một nổi sầu hoài cảm. Thơ Lưu Trọng Lư đi từ kết cấu đến tan vỡ, từ thực đến mộng. Thơ Lưu Trọng Lư hầu hết diễn tả những cái buồn bên trong. Tiếng thổn thức của mùa thu, cái rạo rực trong lòng người cô phụ không nghe được từ bên ngoài. Với một nhân sinh quan vừa vỡ lẽ, tiếng thơ Lưu Trọng Lư hàm súc tiếng thở dài nỗi nghẹn ngào, niềm đau thương. Trạng thái tâm hồn khắc khoải buâng khuâng ấy được cô đọng thành “Tiếng thu” mãi mãi là rung động tâm hồn người đọc.
Thơ mới ra đời là sự vận động và phát triển tất yếu của thơ ca nói chung: đã đến lúc phải đổi mới, cách tân, nhất là về mặt thể loại  để thoát khỏi tính quy phạm hạn chế cá tính sáng tạo của người nghệ sĩ. Đóng góp đáng ghi nhận của thơ mới là đã làm nên một cuộc cách tân có ý nghĩa cách mạng về thơ ca. Trong đó Lư Trọng Lư là một gương mặt tiêu biểu, một chủ tướng của phong trào thơ mới đã có một vị trí quan trọng, góp phần không nhỏ vào cuộc cách  mạng thơ ca dân tộc.
                                                                   
                                                                    
Tác giả bài viết: Người viết : Trần Thị Năm
Nguồn tin: Tổ: Ngữ Văn

Những tin cũ hơn

 

20-11

Video hoạt động

TRUY CẬP EMAIL

Email Bộ Giáo dục và Đào tạo

Email Sở GD & ĐT Quảng Bình


Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 9


Hôm nayHôm nay : 212

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 4976

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 304669

 

Cơ quan chủ Quản : Trường thpt Quang Trung Quảng Trạch 
Địa chỉ : thôn Tân Phú, xã Quảng Phú, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình.
Điện thoại: 0523.596502 – 0523.569520. 
Email: thpt_so3quangtrach@quangbinh.edu.vn .Designed by 
QBICT